Posted by: Copho | August 3, 2010

Rồi một ngày

Rồi một ngày đá cũng biết đau… 
Những nỗi đau rất đời và rất thực… 
Hạnh phúc như thủy tinh… 
Tình yêu là gió thoảng… 
Đá chợt buồn… đứng lặng ngàn năm…
Rồi một ngày anh cũng xa em… 
Như cơn mưa vội vàng mùa hạ… 
Tàu lắm sân ga, đâu là bến đỗ? 
Anh xa rồi… hơn một tầm tay…!
Rồi một ngày… em ru giấc nồng say… 
Trong nuớc mắt, trong nhạt nhòa quên nhớ. 
Anh đứng đó, lặng nhìn em bỡ ngỡ 
Chiều mưa buồn, chân em bước bơ vơ

Posted by: Copho | July 23, 2010

Sợ

Em sợ tình yêu
Và cả những chiều màu tím
Hoàng hôn đến
Giấu nỗi niềm trong ánh mằt bâng khuâng

Cuộc sống gian truân sao lẫn lộn những đắng cay hạnh phúc
Em chẳng tin tình yêu là có thực
Vì đã một lần đò lỡ chuyến chẳng sang sông
Em trả lời anh chỉ một chữ không

Vì em sợ tình anh là giả dối
Mặc những đêm mưa tuôn ,những vần thơ tiếp nối
Em sợ tình mình quá vội sẽ mong manh.

Posted by: Copho | July 22, 2010

Tối thứ bảy _ ngày cuối tuần

Tối thứ bảy _ ngày cuối tuần Ai đó đã nói rằng “thứ 7 máu chảy về tim”. Lần đầu tiên nghe câu nói này từ đứa bạn thân, Hạ không hiểu gì nhiều nhưng giờ thì… Buổi tối cuối tuần của Hạ là gì nhỉ? Hạ dán mắt vào vi tính, online nhưng không dám sáng đèn … Hạ sợ phải nói chuyện với bất cứ ai … đầu Hạ như muốn nổ tung … Hạ muốn làm một cái gì đó … nghe nhạc … uh… nhưng bài nào cũng chỉ nghe được 2 câu lại thấy chán , lại tắt nhạc ,vào blog ngắm nghía rồi thở dài …  Mặc cho thời gian cứ thế trôi qua lặng lẽ. Cho đến khi thể mệt nhoài, đầu óc không còn đủ minh mẫn. Tắt PC, tắt điện, đeo headphone và ngủ. Chỉ biết một điều là “I have to sleep as soon as possible”. Cuối tuần của Hạ là thế đó làm mọi thứ cốt để giấc ngủ đến thật mau chóng.

Rất đơn giản vì Hạ…

Sợ phải suy nghĩ

Sợ phải quan tâm

Sợ phải vật lộn với nỗi nhớ

Sợ phải quay cuồng với hình bóng của ai đó

Sợ phải đấu tranh với con tim bất trị

Sợ phải gò ép lý trí

Sợ phải nhớ những kỷ niệm đã qua

Sợ phải đau vì quá khứ

Sợ phải… tập yêu ai đó một lần nữa

Sợ phải đối diện với màn đêm

Vì … đêm nào Hạ cũng mất ngủ ….

Sợ mọi thứ ….

nhưng đêm nào Hạ cũng mất ngủ  …

Posted by: Copho | July 21, 2010

Mất ngủ triền miên ….

Hạ mất ngủ thường xuyên kể từ sau cú shock ngày ấy …. trước đó Hạ không ngờ mình yếu đuối như thế … một năm đầy nước mắt và suy sụp hòan toàn … biết bao giờ trở lại ngày xưa ? để ngày ngày hoàn thành công việc mà không bị chê trách … Hạ đang tụt dốc dần dần , bế tắc mọi chuyện … niềm tin  không còn để tạo một sự khởi đầu mới … mệt , buồn , chán , thất vọng … đêm nay Hạ lại lang thang , vô định …

Posted by: Copho | July 21, 2010

Trốn

Có thể là em không trốn được đâu
Cho dù rằng em vẫn thường lẩn trốn
Bởi lý trí không thể nào sai khiến
Trái tim người vẫn thường nghĩ về đâu.

Nghĩ về đâu ta có nghĩ về nhau
Để nỗi nhớ bớt đi phần mong nhớ
Để lòng ai bớt đi phần trăn trở
Và thế là em chẳng trốn nổi anh.

Đến lúc này vẫn chẳng thế nào quên
Anh! em cứ tưởng quên là dễ lắm
Em cứ nghĩ xa đi là quên hẳn
Chẳng còn gì để nhắc đến nhau.

Anh! giờ này anh ở tận nơi đâu?
Có tin rằng bây giờ em vẫn nhớ
Không thể nói nhớ anh từng hơi thở
Nhưng lúc buồn, em chẳng thể nào quên.

Anh không là giấc mộng của từng đêm
Cũng không thể là niềm vui nào cả
Bởi một lẽ anh xa… xa quá!
Biết làm gì khi nhớ đến anh.

Anh! anh là cái gì đó rất mong manh
Có thể tan đi lúc em hạnh phúc
Nhưng người ta không thể vui trong mọi lúc
Khi em buồn, em lại nghĩ về anh.

Posted by: Copho | July 20, 2010

Phía bên ấy có bình yên

Một chút lá vẫn cứ rơi nhè nhẹ
Cho sấu vàng thêm chín cả bờ hiên
Một chút nắng vẩn cứ vương nhè nhẹ
Hỏi ráng chiều phía ấy có bình yên?

Một chút gió vẫn cứ ru nhè nhẹ
Như bước chân ai ghé qua thềm
Cho ký ức vẫn vọng về khe khẻ
Mây buồn, nổi nhớ lại buồn thêm
 
                   
Một chút hờn ghen, em đỏ mắt
Muôn thưỡ  tình yêu, biết thế rồi
Một chút giận hờn anh lặng ngắt
Để bây giờ hai đứa ở hai nơi 
 
 
Một chút thôi, anh vô tình.Em trách!
Một chút thế thôi, cũng dỗi hờn
Một chút thôi, hửng hờ. Em xa cách
Giờ chỉ là một chút nhớ .Không hơn

       
Một chút không em, anh cô độc
Lang thang như mây trắng cuối trời
Một chút không em, chiều tĩnh mịch
Tha thẩn đường về, bóng nắng vơi
 
           
Một chút anh vô tình .Một chút
Mất nhau rồi một chút cứ vấn vương
Một chút anh dại khờ. Một chút
Nắng vàng cháy bỏng những nhớ thương

ST

 

Posted by: Copho | July 20, 2010

Câu chuyện về gió

Gió lang thang, lang thang qua từng con phố, từng ngôi nhà. Gió tự do, có thể làm mọi việc mà mình thích…

… có thể hét to, có thể dịu dàng, cũng có khi dữ dội. Người ta yêu Gió đấy, mà cũng sợ Gió đấy. Gió xa cách quá, hoặc người ta sợ gần Gió quá…

Cứ thế và đến một ngày, Gió thấy mình cô đơn.

Tia nắng là của Mặt trời. Ánh trăng là của Mặt trăng. Còn Lá cây. Lá cây dù có đi theo Gió đến đâu đi nữa, thì Lá cây cũng đâu phải của Gió. Trái tim của Lá đã luôn hướng về Cây rồi.

Và Gió cô đơn.

Gió hỏi ông trời: “Ông trời ơi, sao ông bất công đến thế? Tại sao ai cũng có đôi có cặp, ai cũng có một chốn bình yêu cho riêng mình, còn tôi thì không? Tại sao lại như vậy?”

- Chẳng phải ngươi thích tự do hay sao? Ngươi muốn đi lang thang khắp nơi. Ngươi muốn được nhiều người biết đến. Ngươi muốn mọi người vừa yêu mến, vừa nể sợ ngươi. Chẳng phải ngươi đang có tất cả những điều đó hay sao ? – Ông trời trả lời.

- Vậy chẳng nhẽ không có một ai muốn làm tất cả những điều đó cùng tôi ư? Tôi muốn có ai đó đi cùng tôi tới mọi vùng đất, ở bên tôi những lúc tôi vui vẻ, cũng như những lúc giận dữ, hay khó khăn. Tôi phải làm gì để tìm được một người như thế?

- Người đó có thể không có màu sắc, nhưng không hề vô hình, có thể dịu dàng nhưng không yên lặng, có thể quá nhẹ nhàng, nhưng không phải là không cảm thấy được. Nếu ngươi biết để ý, biết cảm thông, biết chia xẻ, biết lắng nghe, biết quý trọng những điều mình đang có, ngươi sẽ nhìn thấy người mà mình cần tìm.

Và Gió làm theo lời Ông trời nói. Gió để ý, Gió lắng nghe, Gió học cách cảm thông, cả chia xẻ với mọi người nữa. Gió cố gắng, Gió đã làm thật nhiều. Cuối cùng, Gió cũng thấy được người mình cần tìm.

Thật bất ngờ, người đó đã luôn ở bên cạnh Gió, những khi khó khăn, cũng như khi hạnh phúc, những lúc Gió vui vẻ hát ca, cũng như khi Gió lạnh lùng, giận dữ. Người đó đã luôn đi cùng Gió, đến những thảo nguyên bao la, lên núi cao, hay xuống biển rộng… Dù Gió có đi đến đâu thì người đó vẫn bên Gió. Vậy mà bao lâu nay Gió đã không nhận ra điều đó.

Và cuối cùng thì bạn có biết người đã luôn ở bên Gió là ai không?

Lẽ ra tôi muốn bạn hãy học cách cảm thông, học cách chia xẻ với mọi người, tôi muốn bạn hãy nhìn ra xung quanh, biết yêu thương và quý trọng những gì mình đang có, tôi muốn bạn hãy lắng nghe và suy nghĩ…. Tôi muốn bạn làm tất cả những điều đó rồi tôi mới nói cho bạn biết người đó là ai cơ.

Nhưng bạn sẽ biết ngay thôi, vì… những Đám mây không muốn người khác phải bận lòng nhiều.


St (baihocthanhcong)

Categories

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.